Cha Long - Lòng Chúa Thương Xótnew

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 804 | Cật nhập lần cuối: 8/16/2019 10:16:01 AM | RSS

Cầu nguyện cho Giáo hội Việt Nam đang chia rẽ

Kính thưa quý vị,

Mấy tháng gần đây trong lúc Giáo hội toàn cầu đang gặp khủng hoảng thì lại xảy ra chuyện Cha Giuse Trần Đình Long và Hội đồng giám mục Việt Nam về việc Cha Long giảng sai tín lý và nói xấu nhau. Chúng tôi xin trích dẫn và có một vài kiến nghị để chúng ta có thể nhìn nhận Giáo hội tại Việt Nam cho đúng với thực tại hiện nay:

Về phía Cha Giuse Trần Đình Long:

  1. Ngài thấy hiện nay có nhiều tiên tri giả (Linh mục-tu sĩ giả): đầu tóc bóng nhoáng, quần áo là lượt, giày dép mắc tiền, xe hơi cao cấp, tiền bạc rủng rỉnh, nhà cửa “ông bà cố “khang trang “anh em con cháu nở mày nở mặt”, luôn muốn được tung hô nơi quê hương, luôn muốn được thể hiện mình là quan trọng nhất,cứ có tiệc của nhà giàu là đi ăn,mỗi lần nâng ly rượu thay vì chào hỏi về lòng đạo và khuyên răn giáo dân thì lại hỏi về kinh tế và sức khỏe. Toàn quen với nhà giàu mà không thấy quen người nghèo. Có một số linh mục trẻ thì: “Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng” và Ngài đã hỏi gần 40,000 giáo dân là nếu nhìn thấy những Linh mục như vậy thì họ là tiên tri thật hay giả? Tất cả giáo dân đã đồng thanh trả lời “ Là tiên tri giả”. Câu hỏi của Cha Giuse Trần Đình Long và câu trả lời của giáo dân đã làm dậy sóng toàn bộ giáo hội Việt nam. Ngài còn trích dẫn nhiều câu Kinh thánh để bảo vệ các giáo dân và lên án các Linh mục đạo đức giả
  2. Tất cả các thánh Lễ Cha Long đều cho người làm chứng về “Lòng Chúa Thương Xót”
  3. Ngài đã kích tất cả các chiều hướng lối sống thực dụng của các linh mục
  4. Cố Đức giám mục Giuse Nguyễn Văn Đọc đã tới thăm cha Long 13 lần
  5. Số giáo dân về dự lễ do cha Long chủ tế rất đông từ 5.000 người đến 40.000 người một ngày
  6. Đội ngũ hỗ trợ Cha Long truyền thông rất hiệu quả
  7. Một số linh mục và các tu sĩ cũng ủng hộ Cha Long
  8. Đi làm từ thiện nhiều nơi trong nước
  9. Mỗi ngày tiền dâng cúng hàng chục tỷ đồng
  10. Gây xáo trộn xã hội cả tốt lẫn xấu
  11. Nhiều giáo dân không đi lễ tại giáo xứ mình mà chỉ có đi lễ Cha Long
  12. Tạo nhiều kẽ hở cho các thế lực khác tuyên truyền mê tín và đã kích Cha Long

Về phía Giáo Hội:

1, Tông Huấn Hội Đồng Giám mục Việt Nam

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
THƯ GỬI CỘNG ĐỒNG DÂN CHÚA
VỀ MỘT SỐ LƯU Ý TRONG ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN

Anh Chị Em thân mến,

Trong Hội nghị thường niên kỳ I-2019 của Hội đồng Giám mục Việt Nam, chúng tôi đã nhận được những thông tin, thắc mắc, kể cả những lời than phiền và phê phán về một số sự việc liên quan đến cử hành Phụng vụ và các thực hành đạo đức tại nơi này, nơi khác. Nay, với trách nhiệm mục tử, chúng tôi gửi thư này đến anh chị em, để đồng hành và giúp anh chị em sống đức tin một cách đúng đắn theo giáo huấn của Hội Thánh.

1. Nhìn chung, có thể nói, sinh hoạt đạo đức của người Công giáo Việt Nam rất phong phú, được thể hiện ở những khía cạnh sau đây: Chuyên tâm tham dự các cử hành Phụng vụ, tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu và Lòng Chúa thương xót, sùng kính Đức Trinh Nữ Maria và các Thánh, đặc biệt Thánh Cả Giuse và các Thánh Tử đạo Việt Nam. Cùng với tâm tình yêu mến Chúa, người tín hữu Việt Nam cũng thể hiện lòng hiếu thảo với các bậc tiền nhân, qua việc cầu nguyện cho người đã qua đời, chăm sóc mộ phần và tưởng nhớ trong các ngày giỗ.

Tuy nhiên, chúng tôi cũng thấy hiện nay đang tồn tại và có chiều hướng gia tăng những hiện tượng và những cách thực hành đạo đức không xứng hợp, cụ thể là: tin dị đoan, ma thuật, bói toán; phổ biến những tư tưởng lệch lạc như Sứ điệp từ trời, Lòng Mẹ thương xót…; lạm dụng một số cử hành đạo đức của Hội Thánh như Lòng Chúa thương xót, đặc sủng chữa lành bệnh nhân, đặt tay cầu nguyện…

Trước tình hình trên, dựa trên giáo huấn của Hội Thánh, nhất là hai văn kiện “Hướng dẫn về lòng đạo đức bình dân và Phụng vụ” của Bộ Phụng tự và Kỷ luật Bí tích (Tháng 12-2001), và “Hướng dẫn việc cầu nguyện xin ơn chữa lành” của Bộ Giáo lý Đức tin (Tháng 9-2000), chúng tôi muốn đưa ra những định hướng mục vụ sau đây.

Về Phụng vụ và lòng đạo đức bình dân:

2. Phụng vụ là việc thờ phượng chính thức của Hội Thánh, do các thừa tác viên hợp pháp cử hành nhân danh Hội Thánh, nhằm tôn vinh Thiên Chúa, xây dựng Hội Thánh và thánh hoá con người. Cử hành Phụng vụ gồm Bảy Bí tích, Phụng vụ Các giờ kinh và các Á bí tích.

Lòng đạo đức bình dân thường bị hiểu sai là “thứ yếu”, là “tầm thường”, nhưng thật ra, đây là cảm thức đức tin của Dân Chúa, được Chúa Thánh Thần soi dẫn, biểu hiện qua các hình thức đạo đức đa dạng, tiếp nhận những tinh hoa của các nền văn hoá. Các việc đạo đức bình dân cũng thường gắn kết với Năm Phụng vụ, qua việc tôn thờ Thiên Chúa Ba Ngôi, sùng kính Đức Maria và các Thánh, cầu nguyện cho người đã qua đời, hành hương đến các nơi thánh…

Phụng vụ và lòng đạo đức bình dân có mối tương quan rất chặt chẽ với nhau. Phụng vụ là nguồn mạch và chóp đỉnh của lòng đạo đức bình dân. Vì thế, lòng đạo đức bình dân phải hoà hợp với Phụng vụ, bắt nguồn từ Phụng vụ và dẫn người tín hữu đến với Chúa.

3. Trong thực tế, tại một số địa phương, kỷ luật Phụng vụ chưa được tôn trọng đúng mực. Những thực hành đạo đức bình dân cũng có những lạm dụng tùy tiện, gây hoang mang nơi người tín hữu và xáo trộn nơi các cộng đoàn đức tin. Vì thế, để chấn chỉnh những biểu hiện lệch lạc và cổ võ lòng đạo đức bình dân chân chính, chúng tôi xin anh chị em lưu ý những điểm sau đây:

– Phải tránh những thực hành mê tín dị đoan, bói toán, lợi dụng lòng tin đơn thành của người tín hữu để trục lợi.

– Đừng quá coi trọng những hình thức đạo đức bình dân mà coi nhẹ cử hành Phụng vụ.

– Không được sử dụng, phổ biến các tài liệu có nội dung nghịch với đức tin Kitô giáo.

– Phải tôn trọng kỷ luật của Hội Thánh và quy định của Đấng Bản quyền liên quan đến Phụng vụ và việc đạo đức bình dân. Những kinh nguyện được sử dụng công khai và thường xuyên phải được Bản quyền địa phương cho phép.

– Cần hòa hợp những biểu hiện bên ngoài của lòng đạo đức bình dân với tình cảm chân thật trong tâm hồn, tránh những thực hành theo thói quen, trống rỗng.

Về đặc sủng chữa lành:

4. Bệnh tật luôn là một sự dữ. Vì thế, việc chữa lành bệnh tật là dấu chỉ sứ vụ giải thoát của Đấng Cứu thế và là biểu tượng của sự chữa lành con người toàn diện, gồm thân xác và linh hồn. Trong cuộc sống trần thế, Đức Kitô đã chữa lành nhiều người khỏi nhiều thứ bệnh tật, thế nhưng ơn giải thoát cuối cùng lại được thực hiện bằng chính sự đau khổ tự nguyện của Chúa trong cuộc tử nạn và phục sinh. Như vậy, Ngài mang đến cho bệnh tật và đau khổ của con người một ý nghĩa và giá trị cứu độ: Mọi người đều có thể hiệp thông vào sự đau khổ sinh ơn cứu độ của Ngài bằng việc chấp nhận những bệnh tật và đau khổ của bản thân mình.

Theo ý hướng đó, Hội Thánh luôn cầu nguyện xin ơn sức khoẻ cho các bệnh nhân, đặc biệt qua Thánh lễ, Kinh nguyện và Bí tích Xức dầu Bệnh nhân. Chúa cũng ban cho Hội Thánh đặc sủng chữa lành bệnh tật. Tuy nhiên đặc sủng này được trao ban không phải vì vinh quang và trục lợi cá nhân, nhưng để xác nhận và củng cố sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Cũng thế, việc cầu nguyện không loại trừ việc sử dụng những phương pháp y học để phục hồi sức khỏe và gìn giữ sự sống cho bệnh nhân.

5. Hiện nay, tại một số nơi đang có những hình thức cầu nguyện và đặt tay xin ơn chữa lành. Về vấn đề này, chúng tôi xin anh chị em lưu ý mấy điểm sau đây:

– Mọi tín hữu đều được tự do cầu nguyện xin ơn chữa lành. Tuy nhiên, khi việc cầu nguyện xin ơn chữa lành có tính cách cộng đồng, nhất là trong nhà thờ, thì cần được các thừa tác viên có chức thánh hướng dẫn.

– Các Kinh nguyện Phụng vụ xin ơn chữa lành phải được cử hành theo đúng Sách Nghi Thức Rôma. Trong giáo phận, mọi cử hành Phụng vụ xin ơn chữa lành đều phải có phép rõ ràng của Bản quyền Giáo phận. Giám mục giáo phận có quyền ban hành các quy luật cho những cử hành Phụng vụ xin ơn chữa lành, cũng như từ chối những cử hành này vì lý do chính đáng.

– Không được phép đưa các nghi thức chữa lành vào Thánh lễ và các cử hành Phụng vụ. Không được lẫn lộn các buổi cầu nguyện không thuộc Phụng vụ với những cử hành Phụng vụ. Phải tránh các hình thức mang tính cuồng loạn, chứng nhân giả, diễn kịch hoặc kích động cảm xúc.

– Việc sử dụng các phương tiện truyền thông, nhất là trực tuyến, trong các cử hành xin ơn chữa lành, thuộc Phụng vụ hoặc không thuộc Phụng vụ, đều phải được Giám mục giáo phận cho phép.

– Trong các cử hành xin ơn chữa lành, nếu ơn được chữa lành xảy ra cho người tham dự, thì phải giữ sự thận trọng cần thiết và tường trình sự việc cho thẩm quyền Hội Thánh.

– Giám mục giáo phận có bổn phận giám sát việc thực hành các buổi cầu nguyện xin ơn chữa lành; đồng thời có quyền can thiệp khi có những lạm dụng gây tai tiếng cho cộng đoàn tín hữu.

Anh chị em thân mến,

Lòng đạo bình dân được nhìn nhận là “kho tàng vô giá của Hội Thánh” (Đức Bênêđictô XVI). Tuy nhiên, vì lòng đạo bình dân nghiêng về cảm nhận hơn là suy lý, quan tâm đến biểu tượng hơn là lô-gích, nên cũng dễ bị lệch lạc, kể cả bị khai thác vì chủ ý trục lợi. Đồng thời, tại một số nơi, những hình thức cầu nguyện và đặt tay xin ơn chữa lành chưa thể hiện ý nghĩa sâu xa của mầu nhiệm cứu độ trong Đức Kitô và sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Chính vì thế, Hội Thánh đưa ra những chỉ dẫn được trình bày tóm tắt trong thư này. Xin anh chị em vui lòng đón nhận, suy nghĩ và chia sẻ cho nhau những chỉ dẫn trên, để các thực hành đạo đức của chúng ta thật sự “diễn tả niềm khao khát Thiên Chúa”, đem lại an bình trong tâm hồn, duy trì sự hiệp nhất trong Hội Thánh, và là khí cụ loan báo Tin Mừng Nước Trời.

Chúng ta cùng nhìn lên Đức Maria, Mẹ Hội Thánh, xin Mẹ dẫn dắt chúng ta sống đức tin tông truyền và nguyện xin ân sủng Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta, tình yêu của Chúa Cha, và ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần, ở cùng tất cả anh chị em.

Làm tại trụ sở Hội đồng Giám mục Việt Nam,
Lễ kính Đức Trinh Nữ Maria – Mẹ Hội Thánh, ngày 10 tháng 06 năm 2019.

Đã ký
Giám mục Gioan Đỗ Văn Ngân
Chủ tịch Ủy ban Giáo lý Đức tin

Đã ký và đóng dấu
Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh
Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam

2, Ý kiến của một giáo dân đăng trên website Giáo phận vinh

Đọc Thư HĐGMVN gửi Cộng đồng Dân Chúa về một số lưu ý trong đời sống đức Lời tác giả: Xin minh xác đây chỉ là ý kiến thô thiển, bất chợt của một giáo dân thấp hèn không có chỗ đứng nào trong xã hội hay vị trí nào trong các tổ chức sinh hoạt Công giáo. Tuy nhiên người viết hy vọng cái nhìn thiển cận của mình sẽ là tiền đề cho những góp ý bao quát và sâu sắc hơn sau này.

Nguyên văn Thư của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (HĐGMVN) được công bố tại trang web của HĐGMVN:

http://hdgmvietnam.com/chi-tiet/hoi-dong-giam-muc-viet-nam-thu-gui-cong-dong-dan-chua-ve-mot-so-luu-y-trong-doi-song-duc-tin-35055

Mở đầu bức thư, HĐGMVN nêu rõ:

“Trong Hội nghị thường niên kỳ I-2019 của Hội đồng Giám mục Việt Nam, chúng tôi đã nhận được những thông tin, thắc mắc, kể cả những lời than phiền và phê phán về một số sự việc liên quan đến cử hành Phụng vụ và các thực hành đạo đức tại nơi này, nơi khác. Nay, với trách nhiệm mục tử, chúng tôi gửi thư này đến anh chị em, để đồng hành và giúp anh chị em sống đức tin một cách đúng đắn theo giáo huấn của Hội Thánh.”

HĐGMVN ca ngợi tính phong phú trong sinh hoạt đạo đức của người CGVN:“Chuyên tâm tham dự các cử hành Phụng vụ, tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu và Lòng Chúa thương xót, sùng kính Đức Trinh Nữ Maria và các Thánh, thể hiện lòng hiếu thảo với các bậc tiền nhân…”

Sau đó, HĐGMVN cảnh báo: Trong Cộng đồng dân Chúa “…đang tồn tại và có chiều hướng gia tăng những hiện tượng và những cách thực hành đạo đức không xứng hợp, cụ thể là: tin dị đoan, ma thuật, bói toán; phổ biến những tư tưởng lệch lạc như Sứ điệp từ trời, Lòng Mẹ thương xót…; lạm dụng một số cử hành đạo đức của Hội Thánh như Lòng Chúa thương xót, đặc sủng chữa lành bệnh nhân, đặt tay cầu nguyện…”

Từ các hiện tượng không mấy lành mạnh trên đây, dựa trên Giáo huấn của Hội Thánh về Phụng vụ và về các Bí Tích, HĐGMVN đưa ra những chỉ dẫn về định hướng Phụng vụ và đạo đức bình dân. HĐGMVN lưu ý: “Trong thực tế, tại một số địa phương, kỷ luật Phụng vụ chưa được tôn trọng đúng mực. Những thực hành đạo đức bình dân cũng có những lạm dụng tùy tiện, gây hoang mang nơi người tín hữu và xáo trộn nơi các cộng đoàn đức tin.”

Xét những thực tế trên, HĐGMVN cũng nêu ra quy định mà mọi tín hữu Công giáo VN phải triệt để tuân hành, đặc biệt những quy định về Phụng vụ và lòng đạo đức bình dân, đừng biến lòng đạo đức này thành những hình thức mê tín dưới danh nghĩa “đặc sủng chữa lành”, hình thức cám dỗ có nguy cơ đẩy người tín hữu đi lạc hướng trong đức tin dù chưa hẳn lạc giáo.

HĐGMVN lại cảnh giác: “Vì lòng đạo bình dân nghiêng về cảm nhận hơn là suy lý, quan tâm đến biểu tượng hơn là lô-gích, nên cũng dễ bị lệch lạc, kể cả bị khai thác vì chủ ý trục lợi. Đồng thời, tại một số nơi, những hình thức cầu nguyện và đặt tay xin ơn chữa lành chưa thể hiện ý nghĩa sâu xa của mầu nhiệm cứu độ trong Đức Kitô và sứ vụ rao giảng Tin Mừng!”

Trong các chỉ dẫn thực hành lòng đạo đức, HĐGMVN nêu ra 4 điểm cụ thể:

1- Phải tránh những thực hành mê tín dị đoan, bói toán, lợi dụng lòng tin đơn thành của người tín hữu để trục lợi.

2- Đừng quá coi trọng những hình thức đạo đức bình dân mà coi nhẹ cử hành Phụng vụ.

3- Không được sử dụng, phổ biến các tài liệu có nội dung nghịch với đức tin Kitô giáo.

4- Những kinh nguyện được sử dụng công khai và thường xuyên phải được Bản quyền địa phương cho phép.

Ngoài ra, HĐGMVN đặc biệt quan tâm tới một trào lưu dường như đang thịnh hành tại Việt Nam. Đó là trào lưu “đặt tay xin ơn chữa lành!” Nó có sức lôi cuốn mãnh liệt khiến không ít người Công giáo VN rơi vào cơn mê hoặc, cho đó là “đức tin,” là “phép lạ.”

Xưa các Tông đồ được ơn Chúa Thánh Thần “ngự trên đầu” để các ngài nói tiếng lạ khiến người nghe hiểu được “theo tiếng mẹ đẻ của mình” bất kể họ là người Hy Lạp, người Rôma hay người Do Thái. Còn ngày nay, người ta đua nhau nhận lấy cái gọi là “nghi thức đặt tay lên đầu” để được “ơn té ngã” như là một “phép lạ” hiển nhiên chỉ dành cho “các con riêng Chúa Thánh Thần!”

Thư của HĐGMVN có nêu đích danh “nghi thức đặt tay” – “những hình thức cầu nguyện và đặt tay xin ơn chữa lành,” nhưng lại không nói gì tới “hiện tượng té ngã!” Dầu vậy, HĐGMVN cũng chỉ rõ: “Tại một số nơi, những hình thức cầu nguyện và đặt tay xin ơn chữa lành chưa thể hiện ý nghĩa sâu xa của mầu nhiệm cứu độ trong Đức Kitô và sứ vụ rao giảng Tin Mừng.”

Trong thư, các Đấng Chủ Chăn VN cảnh cáo nạn “lợi dụng lòng tin đơn thành của người tín hữu để trục lợi.” Các Đấng còn nêu: “Chúa cũng ban cho Hội Thánh đặc sủng chữa lành bệnh tật. Tuy nhiên đặc sủng này được trao ban không phải vì vinh quang và trục lợi cá nhân, nhưng để xác nhận và củng cố sứ vụ rao giảng Tin Mừng.”

Từ đó, HĐGMVN truyền “phải tránh các hình thức mang tính cuồng loạn, chứng nhân giả, diễn kịch hoặc kích động cảm xúc.”

Phải chăng hiện tượng té ngã cũng thuộc phạm trù “diễn kịch, chứng nhân giả, kích động, cuồng loạn, …” như đã được đề cập trong thư của HĐGMVN?

Những chỉ thị và hướng dẫn của HĐGMVN rất rõ ràng, chính xác, cụ thể và cập nhật với thời hiện đại.

Tuy nhiên, nếu những hướng dẫn của các ngài chỉ rõ điều gì dành cho phía giáo sĩ, điều gì nói với thành phần giáo dân, thì mỗi bên ắt sẽ dễ dàng nhận ra phần trách nhiệm của mình trong việc thực thi Giáo huấn của Hội Thánh.

Cụ thể, thành phần nào có trách nhiệm (và cả khả năng) biết rõ những “kinh nguyện Phụng vụ” nào “theo đúng Sách Nghi Thức Rôma”?

Lại nữa, ai là người có khả năng, có đủ kiến thức và thẩm quyền để chỉ cho người khác thấy và hiểu “các tài liệu có nội dung nghịch với đức tin Kitô giáo” nếu không phải chính hàng giáo sĩ đang trực tiếp chăm lo mục vụ cho giáo dân?

Riêng yêu cầu của HĐGMVN “Không được sử dụng, phổ biến các tài liệu có nội dung nghịch với đức tin Kitô giáo” có lẽ nhắm vào chính hàng giáo sĩ hơn là vào thành phần giáo dân. Bởi vì trong nhiều trường hợp, các giáo sĩ (chứ không phải giáo dân bình thường) mới là những người đã được đào tạo để lãnh hội kiến thức về những nội dung nào là thuận hay nghịch với đức tin hầu rao giảng cho giáo dân! Các ngài vừa dạy dỗ vừa thực hành. Giáo dân học đòi, noi gương!

Lại nữa, ai “không được phép đưa các nghi thức chữa lành vào Thánh lễ và các cử hành Phụng vụ” nếu không phải chính thành phần giáo sĩ?

Vì vậy, xét cho cùng, những hiện tượng “lạ” xảy ra gần đây trong các giáo xứ, giáo điểm, giáo đoàn tại Việt Nam và cả tại hải ngoại đều có nguồn gốc vượt ngoài khả năng và quyền hạn của tầng lớp giáo dân! Trong thành phần giáo dân Việt Nam, thử hỏi có mấy ai được dạy dỗ chu đáo về “Cử hành Phụng vụ,” về “Bảy Bí tích,” về “Phụng vụ Các giờ kinh và các Á bí tích?” Có bao nhiêu giáo dân người Việt biết đến “Sách Nghi thức Rôma,” biết đến “các Giờ kinh Phụng vụ,” biết đến văn kiện “Hướng dẫn về lòng đạo đức bình dân và Phụng vụ của Bộ Phụng tự và Kỷ luật Bí tích (Tháng 12-2001)”, và “Hướng dẫn việc cầu nguyện xin ơn chữa lành của Bộ Giáo lý Đức tin (Tháng 9-2000)” như Thư Mục vụ của HĐGMVN nêu lên?

Vậy thì ai “lợi dụng lòng tin đơn thành của người tín hữu để trục lợi.” Ai không “tôn trọng kỷ luật của Hội Thánh và quy định của Đấng Bản quyền liên quan đến Phụng vụ và việc đạo đức bình dân khiến lòng đạo bình dân… bị lệch lạc, bị khai thác…?”

May thay! HĐGMVN quan tâm tới lợi ích của các linh hồn, nên đã truyền cho hàng giáo sĩ trực thuộc chứ không phải cho thành phần giáo dân, rằng “không được phép đưa các nghi thức chữa lành vào Thánh lễ và các cử hành Phụng vụ, không được lẫn lộn các buổi cầu nguyện không thuộc Phụng vụ với những cử hành Phụng vụ.” Đặc biệt, “phải tránh các hình thức mang tính cuồng loạn, chứng nhân giả, diễn kịch hoặc kích động cảm xúc…”

Như vậy, nếu các Giám mục VN cùng đồng tâm nhất trí tâm bảo vệ giáo dân mình khỏi rơi vào những hỗn loạn mục vụ như hiện nay, các ngài ắt sẽ đồng thuận về phương cách quản lý, giám sát và chấn chỉnh kịp thời các sai quấy trong thi hành mục vụ trên mọi giáo xứ, giáo điểm và giáo đoàn trực thuộc.

Có lẽ giáo dân Công giáo Việt Nam sẽ rất hân hoan khi được chính HĐGMVN xác quyết: “Giám mục giáo phận có bổn phận giám sát việc thực hành các buổi cầu nguyện xin ơn chữa lành; đồng thời có quyền can thiệp khi có những lạm dụng gây tai tiếng cho cộng đoàn tín hữu.”

Thật vậy, nếu các đấng bề trên không thực thi quyền “giám sát” và “can thiệp” chống lại các lạm dụng gây tai tiếng cho cộng đoàn tín hữu, thì tình trạng hạ tắc loạn sẽ càng gia tăng! Và rồi “cả hiện tượng và những cách thực hành đạo đức không xứng hợp, cụ thể là: tin dị đoan, ma thuật, bói toán…” sẽ trở thành thứ dịch bệnh lây lan hết thuốc chữa!

Hơn thế nữa, không ít tín hữu CGVN đã từng tự đặt cho mình câu hỏi “những lạm dụng tùy tiện, gây hoang mang nơi người tín hữu và xáo trộn nơi các cộng đoàn đức tin… lợi dụng lòng tin đơn thành của người tín hữu để trục lợi” từ đâu mà ra? Chắc chắn không hề từ giáo dân. Như vậy, trách nhiệm thuộc về ai?

Cuối cùng, một chi tiết nhỏ (vụn vặt), xin nêu ra đây luôn: Không biết do cố tình hay vô ý, thư của Hội Đồng Giám mục ngày 10/6/2019 bỗng mất đi tính chất THƯ CHUNG như thông lệ, mà chỉ đơn thuần là “thư” – THƯ gửi Cộng đồng Dân Chúa…?

Dù sao, sau bức thư của HĐGMVN, hy vọng tình hình sinh hoạt Cộng đồng Dân Chúa tại VN sẽ khởi sắc hơn. Giáo dân VN sẽ được dẫn dắt sống đời sống ĐỨC TIN đích thực, không còn bị ai “bị khai thác vì chủ ý trục lợi” như HĐGMVN đã báo động!

http://giaophanvinh.net/doc-thu-hdgmvn-gui-cong-dong-dan-chua-ve-mot-so-luu-y-trong-doi-song-duc-tin-6128

3, Thư Tòa Giám mục Sài Gòn

Tòa Tổng Giám mục Sài Gòn: Thư gửi Dân Chúa Tổng Giáo phận Sài Gòn 22/7/2019


Kính gởi: Quý cha, quý tu sĩ nam nữ, chủng sinh
và toàn thể anh chị em giáo dân
trong đại gia đình Tổng giáo phận

Anh chị em rất thân mến,

1. Trong «Thư gửi cộng đồng dân Chúa về một số lưu ý trong đời sống đức tin» ngày 10/06/2019 vừa qua, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cảnh báo rằng: “Chúng tôi thấy hiện nay đang tồn tại và có chiều hướng gia tăng những hiện tượng và những cách thực hành đạo đức không xứng hợp, cụ thể là: tin dị đoan, ma thuật, bói toán; phổ biến những tư tưởng lệch lạc như Sứ điệp từ trời, Lòng Mẹ thương xót…; lạm dụng một số cử hành đạo đức của Hội Thánh như Lòng Chúa thương xót, đặc sủng chữa lành bệnh nhân, đặt tay cầu nguyện…” (số 1).

Chúng tôi nhận thấy Tổng giáo phận của chúng ta cũng đang bị ảnh hưởng bởi một số hiện tượng và thực hành đạo đức không xứng hợp, cụ thể như:

– Sự kiện “Lòng Mẹ thương xót” phổ biến những tư tưởng lệch lạc nguy hại cho đời sống đức tin do ông Tôma Maria Nguyễn Thanh Việt;

– Sự kiện “Giáo điểm Tin Mừng” với những lạm dụng trong cử hành tôn sùng Lòng Chúa Thương Xót, đặt tay cầu nguyện, chứng từ chữa lành bệnh nhân.

Vì thế, với trách nhiệm chủ chăn, dựa vào giáo huấn của Hội Thánh, chúng tôi gởi đến anh chị em thư mục vụ này nhằm hướng dẫn đời sống đức tin cho mọi thành phần dân Chúa.

2. Trước hết, xin được nhắc lại những chỉ dẫn tại các số 3 và 5 trong lá thư của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam:

– Phải tránh những thực hành mê tín dị đoan, bói toán, lợi dụng lòng tin đơn thành của người tín hữu để trục lợi;

– Không được sử dụng, phổ biến các tài liệu có nội dung nghịch với đức tin Kitô giáo;

– Phải tôn trọng kỷ luật của Hội Thánh và quy định của Đấng Bản quyền liên quan đến Phụng vụ và việc đạo đức bình dân;

– Mọi tín hữu đều được tự do cầu nguyện xin ơn chữa lành;

– Trong giáo phận, mọi cử hành xin ơn chữa lành đều phải có phép rõ ràng của Bản quyền Giáo phận;

– Không được phép đưa các nghi thức chữa lành vào Thánh lễ và các cử hành Phụng vụ. Phải tránh các hình thức mang tính cuồng loạn, chứng nhân giả, diễn kịch hoặc kích động cảm xúc;

– Việc sử dụng các phương tiện truyền thông, nhất là trực tuyến, trong các cử hành xin ơn chữa lành, phải được Giám mục giáo phận cho phép.

– Trong các cử hành xin ơn chữa lành, nếu ơn được chữa lành xảy ra cho người tham dự, thì phải giữ sự thận trọng cần thiết và tường trình sự việc cho thẩm quyền Hội Thánh.

3. Riêng trong Tổng giáo phận của chúng ta:

a. Xin quý cha cùng với anh chị em đào sâu giáo lý của Hội Thánh Công Giáo và thực hành những hướng dẫn sống đức tin do Hội đồng Giám mục và Giám mục Giáo phận phổ biến.

b. Thể hiện tâm tình thờ phượng xứng hợp:

– Tham dự tích cực và sốt sắng vào các buổi cử hành Phụng vụ (Thánh lễ, chầu Thánh Thể, các Bí tích, Phụng vụ Các giờ kinh) và thực hành lòng đạo đức bình dân (đọc kinh, lần chuỗi Mân Côi, lần chuỗi Lòng Chúa thương xót…);

– Tránh những hình thức thờ phượng không đúng với hướng dẫn của Hội Thánh, cũng không xuất phát từ lòng đạo đức chân thật, và có nguy cơ làm sai lạc bản chất của việc thờ phượng như: lạm dụng việc rảy nước thánh; lạm dụng việc cầu nguyện đặt tay nhằm mục đích chữa lành bệnh tật, trừ tà…

c. Theo gương Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi:

– Thi hành Thánh Ý Chúa qua việc chu toàn bổn phận (đối với gia đình, cộng đoàn, xã hội) và đón nhận những biến cố của đời sống thường ngày (vui, buồn, khó khăn, bệnh tật, đau khổ…).

– Sống điều răn Chúa dạy qua:

+ việc mến Chúa: được biểu lộ trong những cử hành Phụng vụ và thực hành lòng đạo đức bình dân, với ý thức về sự khác biệt và trổi vượt của Phụng vụ;

+ việc yêu người: tích cực xây dựng cộng đoàn yêu thương hợp nhất trong gia đình, giáo xứ, dòng tu; đồng thời mở ra cho thế giới qua các hoạt động từ thiện bác ái.

Với những lưu ý trên, trong tinh thần yêu thương, chúng tôi mong rằng mọi sinh hoạt cá nhân hay cộng đoàn tại Tổng giáo phận của chúng ta luôn diễn tả một đức tin tinh tuyền, sống động; đồng thời góp phần loan báo Tin Mừng và xây dựng sự hợp nhất trong toàn giáo phận.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho ước nguyện và những cố gắng của tất cả chúng ta.

(đã ký và đóng dấu)
+ Giuse Đỗ Mạnh Hùng
Giám quản Tông tòa
+ Louis Nguyễn Anh Tuấn
Giám mục Phụ tá

Ghi chú:

Ngoài việc niêm yết tại nhà thờ, đề nghị quý cha đọc Thư mục vụ này trong tất cả các Thánh lễ Chúa nhật 17 Thường niên, ngày 28/07/2019.

http://giaophanvinh.net/toa-tong-giam-muc-sai-gon-thu-gui-dan-chua-tong-giao-phan-sai-gon-22-7-2019-6331

4,Cha Ernest Nguyễn Văn Hưởng Trưởng hội quản lý Lòng Chúa Thương Xót tổng giáo phận Sài Gòn nói chuyện qua phương tiện truyền thông youtube theo đường link dưới đây:

https://www.youtube.com/watch?v=N6po0kInvvE

5, Thư kín về việc bàn họp khiển trách Cha Long trên facebook của cha Nguyễn Ngọc phan Nam

6. Nhiều dư luận trong nước, hải ngoại, bằng chứng, tài liệu của Dòng Thánh Thể,….

Hậu quả là: Làm xấu mặt các linh mục và gây hoang mang chia rẽ trong giáo dân và linh mục

Số người nghèo và thiệt thòi nhất trong giáo hội không biết tin vào ai

Đã làm cho giáo dân không còn thần thánh hóa linh mục như trước đây “ Cha là Chúa”

Chúng ta hãy chờ xem đâu là sự thật và hãy bình tĩnh cầu nguyện.

Tôn trọng tất cả các thành phần bị thiệt thòi nhất trong xã hội.

Nhìn nhận sự yếu đuối của mình để luôn xem người khác còn tốt hơn mình.

Chúng ta nhìn nhận thật khách quan trong tinh thần yêu thương giáo hội và hãy cầu nguyện cho giáo hội và đất nước chúng ta luôn bình an và hạnh phúc.

Xin Chúa gìn giữ các Linh muc, tu sĩ và toàn thể giáo dân chúng con được bình an.

TB.