Viết về mẹ

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 3101 | Cật nhập lần cuối: 8/29/2013 5:31:00 PM | RSS

Mẹ biết không con rất sợ mùa xuân
Khoác tấm áo thời gian lên tuổi trẻ
Mai nở vàng bao lần con trách khẽ
Cánh én nào về lặng lẽ héo lòng con

Mùa xuân đẹp làm khuyết mãnh trăng non
Con lại sợ chẳng tròn câu hiếu thảo
Khi sức khoẻ mẹ mùa xuân đã cướp ráo
Bỏ lại là... phiền muộn với nỗi đau

Mùa xuân vô tình, hời hợt biết bao
Trút lên vai những nhọc nhằn mẹ gánh
Chợ đời xa nên thân cò mõi cánh
Chỉ mong sao con lành mạnh hơn người

Nhưng mẹ ơi, con chẳng thể vui cười
Khi mùa xuân lại về trên tóc mẹ
Dẫu thế gian cho rằng xuân tươi trẻ
Còn với con xuân bạc trắng như vôi

Mẹ biết không con sợ phận mồ côi
Phía chân đồi rồi hoàng hôn sẽ lặn
Mùa xuân nhẩn tâm đem mẹ làm quà tặng
Cho cát bụi mây trời, cho hoang vắng thời gian

Con sợ lắm, sợ mùa xuân sẽ mang
Nhiều muộn màng con chưa lần đền đáp
Chữ "hiếu ân" nặng tình sâu lắng nghĩa
Tới bao giờ mới trả hết hở xuân?

trMinh .st
.....................
MẸ ƠI

Con thả hồn mênh mang trong tưởng nhớ
Thuở êm đềm, đầm ấm những ngày thơ
Có tình thương chan chứa đến vô bờ
Có tình mẹ chở che con ngày tháng...

Con còn nhớ, những trưa hè nắng hạn
Mẹ dắt con, bước vững bước tới trường
Mồ hôi này, sao ấm áp tình thương
Dẫu gian lao, vẫn cùng con tiến bước...

Mẹ luôn sống vì tương lai phía trước
Con thành tài, mẹ vui sướng xiết bao
Đôi mắt nâu, bỗng ứa lệ tuông trào
Khi hay tin ... con công thành danh toại...

Con còn nhớ, nhớ mùa thu năm ấy
Lá vàng rơi, xa mãi với hồn cây
Con òa lên, khóc giữa chốn thu này
Khi mẹ đã, xa con, xa mãi mãi...

Con tự hỏi, thời gian không quay lại
Để cho con được cùng mẹ tới trường
Để được lau giọt nước mắt yêu thương
Trên đôi mắt đã phai mờ, ngấn lệ....

Để cho con thêm một lần, có mẹ
Cất cao lời, vang hai tiếng, MẸ ƠI.....